Trước hết, cần khẳng định rõ một điều: Nghề mỏ không phải là nghề bị ép buộc. Không ai bị bắt buộc phải xuống lò, cũng không ai bị cưỡng ép phải gắn bó với than. Mỗi người khi lựa chọn vào ngành Than đều đã có sự cân nhắc, đều hiểu rằng đây là công việc vất vả, đặc thù, nhiều rủi ro, đổi lại là thu nhập, là việc làm ổn định để nuôi sống bản thân và gia đình. Khi đã lựa chọn, thì điều tối thiểu cần có là sự trân trọng đối với chính công việc mình đang làm.
Thế nhưng, thực tế lại cho thấy, có những người vừa làm việc, vừa kêu ca, phàn nàn, thậm chí thể hiện thái độ bất mãn, coi nhẹ kỷ luật, coi thường trách nhiệm. Họ vẫn đi làm, vẫn nhận lương, nhưng lại không đặt trọn tâm sức vào công việc. Đây chính là biểu hiện của ý thức nghề nghiệp không đúng đắn, là những “con sâu” làm ảnh hưởng đến tập thể, làm vẩn đục môi trường lao động vốn đã nhiều vất vả.
Chúng ta cần hiểu rõ rằng: Mỗi ca làm việc là để nuôi sống gia đình mình, chứ không phải làm cho riêng ai. Không ai xuống lò thay mình, vì vậy khi đã vào ca, điều quan trọng nhất là tập trung cao độ, làm việc nghiêm túc, tuân thủ quy trình, kỷ luật và an toàn. Sự lơ là, thiếu tập trung, làm việc đối phó không chỉ ảnh hưởng đến năng suất mà còn trực tiếp đe dọa đến tính mạng của chính bản thân và đồng đội.
Bên cạnh đó, cần nhìn nhận một cách công bằng và đầy đủ rằng: Sản xuất than là kết quả của cả một hệ thống, không phải công sức của riêng thợ lò hay bất kỳ cá nhân nào. Thợ lò là lực lượng trực tiếp sản xuất, nhưng nếu không có đội ngũ kỹ thuật, an toàn, cơ điện, vận tải, hậu cần; nếu không có cán bộ chỉ đạo, quản lý, điều hành thì sẽ không thể tổ chức sản xuất, không thể tạo ra những tấn than cho đất nước. Tất cả đều là người lao động, đều đi làm để hưởng tiền lương nuôi gia đình, và không có chuyện công nhân làm mà cán bộ “ngồi không hưởng lợi” như một số suy nghĩ tiêu cực, phiến diện đang tồn tại.
Chính những suy nghĩ lệch lạc ấy đã dẫn đến hệ quả tất yếu: Làm việc thiếu trách nhiệm, thiếu quyết tâm, thiếu kỷ luật, kéo theo nguy cơ mất an toàn lao động, mất an ninh trật tự, phát sinh tiêu cực trong sản xuất. Tai nạn lao động không tự nhiên xảy ra, mà phần lớn bắt nguồn từ ý thức con người từ sự chủ quan, coi thường quy trình, coi nhẹ tính mạng của chính mình.
Người thợ mỏ chân chính không phải là người chỉ biết than vãn, đổ lỗi, mà là người biết chịu trách nhiệm với lựa chọn của bản thân, biết tôn trọng nghề nghiệp, tôn trọng đồng đội và tôn trọng chính cuộc sống của gia đình mình. Trân quý công việc hôm nay cũng chính là trân quý tương lai của bản thân.
Mỗi người thợ hãy tự nhìn lại mình, điều chỉnh suy nghĩ, hành vi và thái độ làm việc. Làm nghề bằng ý thức, bằng trách nhiệm và bằng lòng tự trọng, đó không chỉ là yêu cầu của doanh nghiệp mà còn là nền tảng để người thợ mỏ tồn tại bền vững với nghề, với gia đình và với chính danh dự của mình.